Cụ ông cô đơn qua đời ở viện dưỡng lão, để lại bài thơ khiến ai đọc cũng khóc nghẹn

Cụ ông cô đơn qua đời ở viện dưỡng lão, để lại bài thơ khiến ai đọc cũng khóc nghẹn

Trên khắp thế giới này, việc con cái chăm sóc bố mẹ lúc về già đôi khi chỉ dừng lại ở việc đưa họ vào viện dưỡng lão, như vậy coi như đã hoàn thành hết trách nhiệm.

Người trẻ, cũng là những người làm con hiện nay thường bị cuốn vào lối sống nhanh và hối hả, khiến họ vô tình lãng quên đi người thân của mình, kể cả chính cha mẹ đã sinh ra và nuôi nấng họ.

Giống như trường hợp của Ông Mak Filiser đây, khi bước vào tuổi già, ông Mak cũng được đưa vào sống tại một viện dưỡng lão ở Úc. Không có tài sản lớn lao cũng chẳng có con cái đông đúc, tài sản duy nhất của ông chỉ là một thân hình gầy gò và già nua.

Mọi người đều nghĩ rằng Mak là một người bất hạnh, không để lại điều gì đáng nhớ, con cái thì thờ ơ và lãng quên ông khi những cuộc đến thăm ngày càng hiếm hoi.

Tuy nhiên, khi ông ra đi tại nơi cô đơn nhất này, người ta mới phát hiện ra một kho báu vô giá. Đó không phải là vàng bạc hay đá quý, mà chỉ là một tờ giấy nhàu nát với những dòng thơ nguệch ngoạc, được một cô y tá vô tình tìm thấy khi dọn phòng.

Cụ ông mong mọi người đừng nhìn ông như một người già mà hãy dùng trái tim để cảm nhận, ảnh: dSD

Người ta có lẽ đều nghĩ rằng những câu chữ của một ông lão sẽ không có gì ấn tượng. Tuy nhiên, khi cô y tá đăng bài thơ “Cranky Old Man” (có nghĩa là ‘Ông lão gàn dở’ của ông lên mạng xã hội, tác phẩm này đã lan truyền khắp nước Úc và xuất hiện trên mọi tạp chí trong mùa Giáng Sinh năm đó.

Bài thơ nhanh chóng trở thành một hiện tượng toàn cầu, không phải vì nghệ thuật ngôn từ, mà bởi trái tim của ông lão ngoài 80 tuổi đã gửi gắm trong từng câu chữ, từng dòng thơ.

Điều cảm động nhất không chỉ là những người bạn già ở viện dưỡng lão, mà còn là những cô y tá, những người đã chăm sóc ông và từng nghĩ rằng ông thật bất hạnh vì không có gì trong tay.

“Ông lão gàn dở

Hỡi những cô y tá, cô thấy gì?

Cô nghĩ điều gì khi nhìn vào tôi?

Một ông lão ốm yếu, già nua và ngớ ngẩn

Tính tình thật kì quặc với đôi mắt xa xăm

Luôn rơi vãi thức ăn, chẳng mấy khi lên tiếng

Khi cô lớn tiếng quát: “Ông hãy cố một lần

Dường như ông không thấy, mọi điều mà tôi làm”

Người luôn mãi bỏ quên… một chiếc giày hay tất?

Chẳng bao giờ lên tiếng, để mặc cô làm việc

Tắm rửa và ăn uống, suốt cho một ngày dài

Đó là điều cô nghĩ, nhìn thấy, có phải không?

Nhìn kĩ hơn cô hỡi, cô chưa thấy tôi đâu

Hãy ngồi đây tôi kể, câu chuyện của đời mình.

Khi tôi lên mười tuổi, sống với cha và mẹ

Với anh và với chị, những người yêu thương nhau

Rồi khi lên mười sáu, với đôi cánh trên chân

Luôn mơ mộng mỗi ngày, về tình yêu đích thực

Và chú rể đôi mươi, với trái tim rực cháy

Sống với lời nguyện thề, trọn đời xin gìn giữ.

Bước vào tuổi hai lăm, nuôi nấng đứa con mình

Luôn cần sự chỉ bảo, bên mái ấm yêu thương

Người đàn ông ba mươi, khi sức trai bùng cháy

Che chở cho mọi người, gắn bó mãi dài lâu

Tuổi bốn mươi ập tới, đàn con cất cánh bay

Người phụ nữ bên tôi, giúp vơi đi nỗi sầu

Năm mươi năm trôi qua, những đứa trẻ lại về

Một lần nữa trong tôi, hạnh phúc lại đong đầy.

Bóng tối bỗng che phủ, khi vợ hiền đi xa

Tôi nhìn vào tương lai, run rẩy và sợ hãi

Những đứa trẻ của tôi, chẳng thể nào gặp chúng

Năm tháng đã trôi qua, cuốn mất đi tình yêu

Giờ đây đã già nua, thiên nhiên thật tàn nhẫn

Tuổi già đến nhanh chóng, cứ ngỡ như trò đùa

Thân xác bỗng suy tàn, sức sống cũng ra đi

Tuy trái tim ngừng đập, chỉ còn là đá lạnh

Nhưng trong thân xác này, nhiệt huyết vẫn bùng cháy

Để rồi một ngày kia, trái tim bừng sống dậy

Tôi nhớ những niềm vui…tôi nhớ những nỗi buồn…

Tôi yêu và tôi sống, bắt đầu một lần nữa

Dù giây phút còn lại, ít ỏi và ngắn ngủi

Người ơi có biết chăng, chẳng có gì vĩnh cữu

Hãy mở mắt và nhìn

Chẳng phải lão già đâu

Hãy lại gần và thấy… một TÔI thật trẻ trung.”

Bố mẹ càng già càng cần được chúng ta ở bên cạnh chia sẻ, chăm sóc, ảnh: dSD

Đoạn đầu bài thơ chứa đựng những lời nhắn nhủ của ông lão đến các cô y tá ở viện dưỡng lão.

Ông khuyên họ đừng chỉ nhìn ông như một lão già ngớ ngẩn và lẩm cẩm và đừng chỉ mãi tất bật chăm lo mà quên rằng điều họ cần hơn cả là một người bạn để tâm sự và sẻ chia.

Nếu chỉ nhìn qua, chúng ta sẽ thấy bề ngoài khắc khổ và già nua của ông Mak. Nhưng khi đọc kỹ từng câu chữ, ta mới nhận ra được kho báu tâm hồn vô giá ẩn sâu bên trong trái tim ông.

Bài thơ cũng là lời nhắc nhở đến những người trẻ tuổi. Đừng mải chạy theo cuộc sống cơm áo gạo tiền mà quên dành thời gian ở bên cạnh cha mẹ mình

. Mỗi ngày trôi qua là bạn mất đi 24 giờ quý báu để ở gần họ. Vì vậy, hãy biết trân trọng và chăm sóc bố mẹ khi họ còn ở bên bạn nhé!

 

tintucquanhta

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *