Bố đi tù, mẹ theo tình mới, bà nội nghèo ôm 2 cháu đi nhặt ve chai, tối đi xin cơm từ thiện

Bố đi tù, mẹ theo tình mới, bà nội nghèo ôm 2 cháu đi nhặt ve chai, tối đi xin cơm từ thiện

Bà Liên nói, dẫu nghèo mấy cũng không gửi 2 cháu vào trung tâm thiện nguyện. 3 bà cháu đùm bọc, rau cháo nuôi nhau, gồng gánh qua mùa dịch.


3 bà cháu lang thang trên xe ba gác đi xin cơm

Ở một góc đường Nguyễn Văn Linh (Quận 7, TP. Hồ Chí Minh), bà Liên ngồi cạnh chiếc xe ba gác, lau từng giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Đi từ 5h sáng tới trưa nắng gắt, bà chỉ bán được vài tấm vé số. Đống ve chai, bìa cứng, rác rưởi chất đầy trên xe ba gác ngổn ngang.

Trên chiếc xe, một bé trai 20 tháng nằm ngủ ngon lành, gương mặt em lấm lem bụi bẩn sau một ngày nắng gió ngoài đường cùng bà. Bé gái còn lại được 3 tuổi, tay ôm chặt bà Liên không rời, khóc lả vì đã quá trưa vẫn không có gì bỏ bụng.


Bà Liên cùng 2 cháu đi nhặt ve chai trên xe ba gác

Bà Liên tâm sự, bà có 4 người con, 2 bé là cháu nội, máu mủ của đứa con trai út trong nhà. Do nghe lời bạn bè xấu rủ rê, con trai bà vướng phải vòng lao lý, đi tù từ tháng 3/2021. Con dâu sợ nghèo khó, 3 tháng sau cũng bỏ đi theo nhân tình, vứt lại 2 đứa bé cho bà Liên nuôi.

Trước đây bà Liên quê ở Long An, lên Sài Gòn đi bán hủ tiếu dạo. Giờ tuổi già sức yếu, hết vốn liếng, lại phải gồng gánh thêm 2 đứa cháu nhỏ nên bà đành từ bỏ công việc này. 3 bà cháu đang thuê một căn nhà bé ở Quận 7 với mức giá 1,2 triệu/tháng, ước chừng rộng 15 mét vuông.


Căn nhà trọ thuê 1,2 triệu của 3 bà cháu.

Ly hôn chồng, đi hết hơn nửa đời cô quạnh nuôi con, giờ bà Liên lại đèo bòng thêm 2 đứa cháu thơ dại, đang tuổi ăn tuổi lớn. Tài sản đáng giá trong nhà là chiếc xe 3 gác, bà Liên thường dùng để chở 2 cháu ngồi trên đó, vừa đi nhặt ve chai, vừa đi bán vé số kiếm cơm qua ngày.

Bà kể, có vài lần, người con dâu ghé qua nhà nhưng rồi cũng bỏ đi luôn. Giờ chị đã lấy chồng mới, không nhòm ngó gì 2 đứa bé.

“Có đợt về thăm con không có cho tiền đâu, tui bảo: Mày cho tiền con mày, nó nói giờ nó không có tiền, lấy thận nó đem đi mà bán, không nuôi được nó ẵm đem đi cho người khác. Cô nghe vậy mới cố nuôi 2 đứa từ rày tới giờ.

2 đứa còn bú sữa nên túng tiền, rồi còn tiền ăn uống, nhà cửa nữa. Nó ham đi học lắm, đẩy xe đi ngang qua trường học cứ đòi bà nội cho con đi học. Mới được người ta cho cái cặp, cứ đứng ôm miết từ nãy”, bà Liên nói.


Con dâu bà Liên đã bỏ đi theo nhân tình, bỏ 2 con cho bà nội chăm

Nghèo mấy cũng không đem gửi cháu đi

Sáng bà Liên đi bán vé số trước, đến 11, 12h trưa bà đưa 2 cháu về nhà nghỉ ngơi, ăn cơm, rồi chiều lại tất tả nhặt ve chai. Đi đến đâu, người ta cho gì 3 bà cháu ăn nấy.

Khi thì cơm bụi, cơm chay từ thiện, thỉnh thoảng dư dả lắm bà mới dành ra ít tiền, vào quán mua cho 2 cháu ăn bữa “thật sang”. Gọi là sang nhưng cũng chỉ là suất cơm gà, khi thì bát hủ tiếu. Bón cho cháu ăn xong, bà Liên húp tạm chỗ nước lèo còn thừa ở bát cho qua cơn đói.

Trong mấy tháng dịch bệnh vừa qua, bà Liên phải đi ở nhờ, ai cũng thương 3 bà cháu, người cho thức ăn, người cho sữa:

“Người ta cho ở nhờ 4 tháng, cơm nước cũng lo cho cô, nhà nước cho sữa thì có tổ trưởng xin, trong xóm người này người kia cũng cho 2 bé bú giúp. Đợt rồi nhà nước hỗ trợ cho tiền, mà 2 đứa không có giấy khai sinh nên tui không đi lãnh được”, bà Liên kể.

Thỉnh thoảng, người con trai trong trại giam điện về, dặn dò bà: “Mẹ ở ngoài ráng nuôi 2 đứa giùm con, vài tháng nữa con về”.


3 bà cháu ăn cơm từ thiện ngoài công viên

Nghĩ về số phận cơ cực trước mắt, bà Liên đêm nào cũng nằm ôm cháu khóc. Bà bảo nhiều hôm đi bán vé số, nhặt ve chai cực quá, về chỉ kịp nằm dốc mà thở. 2 đứa cháu nhớ hơi cha mẹ nên quấy suốt, bà ôm bé trai nằm một bên, bé gái nằm một bên, cố gắng ru ngủ.

Có người trong hội thiện nguyện nhắn rằng, bà có thể gửi 2 bé vào trung tâm, họ sẽ lo nơi ăn chốn ở. Nhưng bà Liên đã khước từ lời đề nghị ấy.

“3 bà cháu tuy nghèo nhưng cố gắng rau cháo nuôi nhau. Thằng nhỏ nó bám tôi, nửa đêm không ôm ngủ là khóc ngặt. Mà cứ khi nào khóc là nó sẽ ngất, tay chân tím tái. Tôi đang lo chắc bị bệnh tim, mà chưa có tiền đưa nó đi khám. Sợ vào trung tâm, không ai biết dỗ dành cháu nó sao, lại phiền đến họ”, bà Liên bộc bạch.

Gian nan, vất vả chắc chắn sẽ còn nhiều nhưng biết đến đâu hay đến đó. Chứng kiến 2 đứa trẻ lớn khôn, mạnh khỏe, đó là niềm vui, là động lực giúp bà Liên sống tiếp những tháng ngày cơ cực trước mắt.

Nguồn: Thắng tài tử – Kết nối yêu thương

Theo Pháp luật và Bạn đọc

tintucqt

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.